* Họ và tên: VŨ THỊ TÝ
* Tên thánh: Maria
* Tên gọi thường: bà Xã Cầm ( tên thường gọi của chồng ông Xã Cầm).
* Sinh năm: 1917
* Nguyên Quán:
Giao Thủy - Lạc Thành - Nam Định.
Nay là xóm Thượng - Xã - Huyện Xuân Trường - Tỉnh Nam Định.
Bà đã sống với bố mẹ, 8 anh chị em ruột; 10 người con ruột; 49 cháu ruột; 50 chắt ruột và 02 chút ruột.
* Sinh trưởng:
Bà sinh trưởng trong gia đình bố mẹ và 8 anh chị em.
Tên bố: Vũ Viết Thiệu
Tên mẹ:
Anh trai: Vũ Viết Thiều
Anh trai: Vũ Viết Đĩnh
Chị gái: Vũ Thị Gái
Chị gái: Vũ Thị Trọng
Em gái: Vũ Thị Tỵ
Em trai: Vũ Viết Chiễu.
* Tuổi thơ:
Tuổi thơ của bà cũng như bao đứa trẻ khác trong thời đất nước mất chủ quyền, lầm than, không được cắp sách đến trường, ở nhà làm việc nhà và chăn trâu.
* Tuổi cập kê:
Năm 17 tuổi bà lấy chồng là ông Phạm Viết Tinh cùng sinh được 10 người con khỏe mạnh gồm 10 trai và 4 gái.
Con trai trưởng: Phạm Ngọc Hiển( Xu)
Con trai: Phạn Xuân Hải( Xi)
Con gái: Phạm Thị Hon
Con gái: Phạm Thị Hin
Con trai: Phạm Quang Hồ
Con gái: Phạm Thị Dâu
Con trai: Phạm Xuân Hán
Con trai: Phạm Ngọc Hà
Con trai: Phạm Viết Thanh
Con gái: Phạm Thị Hạnh.
* Cuộc di cư vào Nam:
Năm 1954 khi đất nước chuẩn bị phân chia tạm thời hai miền Nam và miền Bắc, gia đình theo phong trào tiến nam, ông và bà đưa toàn bộ con cái theo đoàn vào nam dưới thời của tổng thống Ngô Đình Diệm.
Vào Nam đầu tiên ông bà định cư tại Mỏ Cày - Bến Tre khi đó chồng bà đang thi hành công vụ cho đội kèn đồng Chính Phủ đương thời. Sau khi chồng bà thôi phục vụ trong đội kèn, bà cùng chồng về khai quang lập rẫy tại Võ Dõng - Gia Kiệm và sinh sống ở đó từ năm 1959 đến ngày chồng và bà cùng nằm xuống ở mảnh đất này.
Ngôi nhà bà và gia đình sống, hiện nay giao chủ quyền cho người con gái út là mảnh đất tay chồng và bà khai hoang và gìn giữ cho đến ngày hôm nay.
* Bà đối với chồng:
Bà cùng chồng sinh hạ được 10 người con khỏe mạnh đến tuổi trưởng. Sau khi hòa bình 1975 lập lại, đống đổ nát sau chiến tranh còn đó, bà cùng chồng xây dựng lại từ đầu đến năm 1981 người chồng yêu thương cùng bà gánh vắc công việc trong gia đình khuất núi để lại cho bà bao nhiêu việc bề bộn, con cái đến 3 trong số 10 đứa chưa lập gia đình, những người con đã lập gia đình thì gia đình cũng chưa có gì gọi là yên bề gia thất.
Người chồng quá cố của bà ra đi bà vẫn tiết thủ với chồng đến trọn đời ở vậy chăm con, chăm cháu thay chồng.
Bà vốn không được đi học trong hoàn cảnh đất nước bị Pháp đô hộ, bà được chồng của mình dạy biết đọc, biết viết.
* Bà đối với con cái:
Bà đối với cháu:
Bà tôi tuy không được đi học nhưng trong bà vẫn toát lên vẻ tiến bộ, bà động viên con cháu đi học, phải có cái chữ mới sống được. Vào thập niên 90 bà vẫn động viên những đứa cháu lớn " Các cháu đi học tiếng anh về đây dạy, lắm tiền lắm ! " Chỉ một người chưa một lần cắp sách đến trường nhận ra tầm quan trọng của việc học hành mà đặc biệt học tiếng nước ngoài mà phải là tiếng Anh chứ không phải là tiếng gì khác như tiếng Pháp, Nhật,....
Mỗi lần các cháu đi học xa về thăm bà, bà thường lì xì tờ 1 000 VND để động viên cho cháu, chắt đi học.
Bà là người đã nuôi người chắt đầu tiên của bà đi học từ lớp 10 đến lớp 12, người chắt ruột của bà vẫn học hành chăm chỉ bên bà đến ngày tốt nghiệp lớp 12.
* Bà đối với anh em, dòng họ
Đối với người em chồng, bà yêu mến và quí trọng như chồng bà vậy, mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình, bà luôn hỏi ý của cô em chồng của mình vì ba nghĩ khi chồng mình không còn thì cô em chồng vẫn là người thay chồng yêu thương và chăm sóc con bà như người chồng quá cố của bà.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét