LỜI TRI ÂN
Chúng con chân thành đội ơn bố - mẹ
đã cho chúng con niềm tin, nghị lực trong cuộc sống. Chúng con cảm thấy mình là
người hạnh phúc vì chúng con được sinh ra có bố, có mẹ.
Cám ơn Bố -
Mẹ... chúng con biết dù có
cảm ơn suốt cuộc đời này vẫn không thể nào nói hết được những gì Bố Mẹ đã hy
sinh vì chúng con. Bố mẹ sinh chúng con ra trong cảnh đất nước chiến tranh, lầm
than, sự cơ cực đó là thiệt thòi mà bố mẹ phải gánh chịu, thế nhưng khi hòa
bình trở lại tuổi đã già, sức yếu, còn chúng con bận bịu với công việc, với
cháu chắt của mình,chúng con không thể chăm lo cho bố mẹ được hoàn hảo.
" Chỉ còn mình ai xót xa chờ mong !"
Mẹ ơi ! Mẹ phải ở côi cút một mình ngày đêm chông ngóng, theo dõi từng bước chúng con trong cuộc sống.
Đội ơn Mẹ... Mẹ hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe, niềm vui vì chúng con... Mẹ là
người quan trọng nhất với chúng con trong cuộc đời này. Khi gặp những trở ngại
trong cuộc sống thì chỉ có Mẹ luôn bên cạnh ủng hộ, động viên chúng con, đưa
tay đỡ con dậy, ôm con vào lòng, đôi bàn tay bao dung của Mẹ là đôi bàn tay ấm
áp nhất và truyền đầy sinh lực cho chúng con.
Cám ơn Mẹ, Mẹ luôn bên cạnh chăm sóc mỗi khi con bị bệnh, thức suốt đêm để lo
cho con, vậy mà có đôi khi chúng con lại vô dụng đến mức luống cuống chỉ biết
đứng nhìn Mẹ mỏi mệt những ngày tuổi già mà chẳng biết phải làm gì.
Thương tiếc -
vui mừng bà ra đi
Từ đây chúng
cháu không còn được bà kể chuyện ngày xưa nữa rồi, bà ra đi là niềm tiếc thương
vô vàn của chúng cháu. Chúng cháu tiếc đã mất bà, mất đi tấm gương của nghị lực
sống, bà còn đó chúng cháu luôn cố gắng làm việc, học hành chăm chỉ, là đứa con
ngoan của xã hội, của gia đình để thầm cảm ơn bà.
Chúng con
Thương bà sinh ra trong cảnh đất nước bị nô lệ, con gái không được đi học, trẻ
con không có tuổi thơ,...
Rồi lớn lên bà
phải sống trong cảnh đất nước loạn lạc, gia đình li tán, vợ chồng chia
cách,....
May thay thời bình cũng đã trở
về, gia đình được đoàn tụ nhưng rồi những đống đổ nát sau chiến tranh cũng một
vai bà gồng ngánh đưa cả gia đình thoát nghèo.
Những ngày
hưởng già của bà chất đầy nhớ nhung, mong mỏi con, cháu chắt đi học, làm ăn nơi
phương xa,.... Những cơn đau mỏi trong những ngày trái gió, những cơn đau nhức
ở tuổi già, chúng cháu chỉ biết ngậm ngùi nhìn bà mà chẳng biết phải làm gì.
Niềm hân hoan
vui mừng trong chúng con rất tự hào về bà. Bà là tấm gương cho chúng con noi
theo: bà đã làm tròn bổn phận một công dân nước Việt, Tiết thủ của người vợ
hiền, là mẹ hoàn hảo cả mười người con, là tấm gương của các cháu, chắt và
chút,... của bà.
Đoạn đường đời còn dài và đầy
chông gai phía trước xin bà nâng đỡ, dìu dắt chúng con biết noi theo tấm
gương của bà để làm tròn bổn phận của mình như bà đã làm.
Sự ra đi của bà không phải là
mất đi hay chấm dứt hoàn toàn mà chuyển qua một thế giới tâm linh mới, bà cháu
ta sẽ lại được đoàn tụ mai sau.
Chúng cháu xin tạm biệt bà.
Vào ngày Cố nằm xuống là
tuần các chắt của cố đang chuẩn bị kiểm tra giữa học kỳ I, chúng
con đang háo hức được về quê trong dịp lễ Các thánh để được kính viếng thân thuộc
đã khuất, được thăm cố và anh em có dịp quây quần bên nhau.
Một tấm ảnh gia đình có năm thế
hệ ( Ngũ đại đồng đường) với cố là niềm tự hào của chúng con mỗi khi có dịp nói
về gia đình của mình. giờ đây không còn được ở bên cố chụp hình kỉ niệm nữa
rồi.
Đứng trước linh cữu của Cố đây,
con đại diện cho những đứa cháu gọi bà là cố, là cụ gửi đến cố lời tri ân chân
thành vì cố là chỗ dựa cho chúng con được đoàn tụ bên nhau mỗi khi có dịp. Giờ
đây các chắt của cố có người còn ở phương xa, có người đang trong lớp học để
hoàn thành bài kiểm tra bắt buộc của mình mà không thể về đây với cố được.
Nhưng lòng đang hồi hướng với gia đình, với cố trong giờ phút li biệt này.
Những ngọn nến thắp sáng nơi
đây dâng lên Cố để tượng trưng cho những người cháu, chắt và chút của Cố không
có hiện diện nơi đây.
Chúng con đồng cúi đầu xin lỗi
và chào tạm biệt cố và bà cháu ta sẽ gặp lại nhau ở thế giới mới.
Chắt Gia Anh ở bên bà cố















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét